Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 12, 2025

Ngày mai...

Hình ảnh
  Chớp mắt cái ngày cuối năm lại tới  Một hành trình, có được mất, buồn vui  Dòng sông nào chẳng bên bồi, bên lở  Năm cũ sắp qua, lòng bất chợt ngậm ngùi... Trẻ con lớn lên, đầu thêm sợi bạc. Con đường nào ta vội vã đi qua Năm tháng dài như lòng người trăm mối  Cơm áo, gạo tiền, tất bật gần xa... Kết thúc một năm, lòng lại nở hoa Mừng thắng lợi vẫn bình an, mạnh khoẻ Năm mới đến, đoàn viên vui vẻ  Vang tiếng cười rộn rã đón ngày mai... Happy new year 2026 Đặng Hiền

Trở về...

Hình ảnh
Hết năm rồi bọn mình lại gặp nhau  Chẳng event ồn ào náo nhiệt Ngồi bên nhau, mâm cơm chiều thân thiết Ta trở về mái ấm Phúc Yên ơi... Một năm qua ta đã đi muôn nơi Đôi bàn chân cũng bao lần mệt mỏi Ngày gặp lại, biết bao điều muốn nói Nhìn nhau thôi cũng thấy khoẻ hơn rồi... Tiếng nói, tiếng cười ấm áp lắm bạn tôi Lòng bất chợt thấy dường như trẻ lại Những khúc ca nhẹ nhàng ngân vang mãi Ta chạm tuổi thơ, chạm những dại khờ... Dẫu con đường phía trước chẳng như mơ Mốt hai mốt, bước đều thôi bạn nhé Thân khoẻ mạnh, tâm bình an, vui vẻ Cứ cuối năm ta có hẹn trở về... PY, 28/12/25 Đặng Hiền

Lỡ...

Hình ảnh
Lỡ chạm vào vụng dại Tiếc nuối rớt bên thềm Em nhẹ nhàng qua ngõ Lời hẹn tàn trong đêm... Lỡ một lần vội thêm Tên ai vào sổ nợ Để cả đời dang dở Những chiều dài không quên... Lỡ một ngày dịu êm  Tình cờ ta gặp lại  Người theo mùa đi mãi  Như người dưng qua đường... Đặng Hiền, PY, 26/12/25

Rét ngọt...

Hình ảnh
Tháng 12, rét ngọt...    Cái rét không có hơi men cũng đủ làm say lòng người. Cái rét như hũ rượu ủ lâu ngày, như người phụ nữ đã qua rất lâu tuổi xuân thì, ánh mắt đằm hơn sau những năm tháng phôi pha...    Cái rét đủ để người ta quên đi những ngày hè oi bức, những con đường ùn tắc sặc mùi xăng dầu, những ngột ngạt muôn thuở chốn công sở, nơi phố thị...    Cái rét đủ để người ta chậm lại trong một buổi sáng thưa người, nhâm nhi một tách trà nóng, thả hồn theo một bản nhạc xưa đã nghe cả ngàn lần không chán...    Cái rét đủ để người ta cảm thấy hình như cần hơn một manh áo ấm, một chiếc khăn choàng mỏng, một vòng tay yêu thương...    Cái rét vừa đủ để ai đó hiểu được, đường dài, chỉ bình yên thôi cũng ấm áp rồi...    Giáng sinh ngọt ngào nhé bạn thân yêu!     Đặng Hiền, PY, 24/12/25

Ngọn lửa mùa đông...

Hình ảnh
Mẹ thức dậy khi đất trời đang ngủ Nhóm lửa hồng, sưởi ấm sớm mùa đông Ở nơi xa, bố có biết hay không?  Đài vừa báo có gió mùa đông bắc... Con ngắm mãi chiếc áo xanh vừa mặc Mẹ đã khâu hoài suốt cả đêm qua Ấm lòng con trong những chuyến đi xa Hà Nội phố, căm căm chiều gió thổi... Mẹ đừng trách chi những ngày xưa nông nổi Thuở ấu thơ có trở lại bao giờ Thuở con chưa một lần biết làm thơ Đâu có nghĩ, một ngày xa bố mãi... Ước chi với ngày xưa về hiện tại Bố nghe đài, mẹ đọc sách giữa mùa đông Sớm nay mẹ một mình bên bếp lửa Bên kia cuộc đời, bố có biết hay không... Đặng Hiền, HN 9/1995

Không đề...

Hình ảnh
  Cuối con đường nắng hạ Phố chiều người đâu qua Vạt buồn xiên quán cóc Hững hờ môi tách trà... Ngày tháng vội đi xa Thoáng trên đầu sợi bạc  Con đường dài ngơ ngác Như chưa từng đi qua... Bao năm rồi vội vã Cơm áo với gạo tiền Ngày vui ngang qua ngõ Vay trả đời triền miên Gom rồi bao tĩnh lặng  Lượm rồi mấy bình an Mùa qua mùa khe khẽ Khúc ca chiều ngân vang... Đặng Hiền, PY 15/7/25 For a peaceful new age

Phố hạ...

Hình ảnh
Chiều lang thang phố hạ Kẽo kẹt đâu gánh gồng Cuối con đường dáng mẹ Hao gầy bóng chiều không... Tách cafe mặn đắng Giọt chiều buồn bên sông Trở về ngang ngõ nhớ Lối mong xưa chất chồng... Xa chân trời vệt nắng Nhuộm vàng cả mùa thương... Chiều lặng lờ qua ngõ Người dưng đâu bên đường... Đặng Hiền, 8/6/2025

Hoa cải bên sông...

Hình ảnh
  Anh gửi gì trong gió tháng 12  Mà hoa cải trắng một miền thương nhớ  Dẫu năm tháng con đường dài cách trở  Lúc giở trời vẫn nghe nhói trong tim... Bao năm qua em mải miết đi tìm  Giữa bộn bề cố tìm quên lối cũ Lòng như gió hanh hao triền cát phủ Em qua sông, cải cũng sắp trổ ngồng... Đặng Hiền, PY, 11/12/25