Lỡ...



Lỡ chạm vào vụng dại
Tiếc nuối rớt bên thềm
Em nhẹ nhàng qua ngõ
Lời hẹn tàn trong đêm...

Lỡ một lần vội thêm
Tên ai vào sổ nợ
Để cả đời dang dở
Những chiều dài không quên...

Lỡ một ngày dịu êm 
Tình cờ ta gặp lại 
Người theo mùa đi mãi 
Như người dưng qua đường...

Đặng Hiền, PY, 26/12/25

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Con đường không anh...

MƯA ĐỎ

Biết ơn người...