Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn TẢN VĂN

Rét ngọt...

Hình ảnh
Tháng 12, rét ngọt...    Cái rét không có hơi men cũng đủ làm say lòng người. Cái rét như hũ rượu ủ lâu ngày, như người phụ nữ đã qua rất lâu tuổi xuân thì, ánh mắt đằm hơn sau những năm tháng phôi pha...    Cái rét đủ để người ta quên đi những ngày hè oi bức, những con đường ùn tắc sặc mùi xăng dầu, những ngột ngạt muôn thuở chốn công sở, nơi phố thị...    Cái rét đủ để người ta chậm lại trong một buổi sáng thưa người, nhâm nhi một tách trà nóng, thả hồn theo một bản nhạc xưa đã nghe cả ngàn lần không chán...    Cái rét đủ để người ta cảm thấy hình như cần hơn một manh áo ấm, một chiếc khăn choàng mỏng, một vòng tay yêu thương...    Cái rét vừa đủ để ai đó hiểu được, đường dài, chỉ bình yên thôi cũng ấm áp rồi...    Giáng sinh ngọt ngào nhé bạn thân yêu!     Đặng Hiền, PY, 24/12/25

NGƯỜI THẦY

Hình ảnh
  NGƯỜI THẦY...      Mỗi người đều có rất nhiều người Thầy, họ đến rồi đi, để lại những giá trị, góp phần làm nên bức tranh đầy mầu sắc mang tên Cuộc đời...       Người thầy đầu tiên trong đời tôi là mẹ. Mẹ có sở thích đọc sách. Giờ đã xa mẹ rất lâu rồi nhưng hình ảnh mẹ đêm khuya chong đèn, giương mục kỉnh lên đọc sách vẫn luôn hiện về trong tâm trí tôi. Có lẽ vì vậy mà tôi có thói quen đọc sách mỗi ngày từ khi còn nhỏ. Thời đó sách rất khan hiếm, chủ  yếu là sách mượn. Có được cuốn sách nào là đọc ngấu nghiến đến vài lần. Mẹ thường vận dụng rất nhẹ nhàng và hợp lý những câu ca dao, thành ngữ, tục ngữ trong những hoàn cảnh khác nhau để giáo dục chị em tôi đạo đức, lối sống, tinh thần thương người như thể thương thân...      Khi đi học, từ Tiểu học đến Trung học rồi Đại học và Cao học, mỗi người thầy để lại trong tôi những dấu ấn riêng biệt, người vui tươi, sôi nổi; người thâm trầm, kín đáo; người mạnh mẽ, cá tính; người dịu dàng, y...

MƯA ĐỎ

Hình ảnh
MƯA ĐỎ, bản anh hùng ca bi tráng...     Trở về sau khi xem phim, cứ ngỡ như mình vừa bước ra từ chiến trường, suốt mấy ngày, tâm trạng thật nặng nề, u uất...      Bộ phim ám ảnh tâm trí người xem bởi sự chân thực của những thước phim về những tháng ngày đau thương nhất của dân tộc trong 81 ngày đêm ở thành cổ Quảng Trị. Mưa bom bão đạn cày xới. Nơi ấy sinh mệnh con người bé nhỏ như cỏ cây. Khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết chỉ là một ranh giới mong manh. Khoảnh khắc giữa hai làn bom đạn chỉ là ít phút nhường nhau cốc nước cuối cùng...     Nhưng con người khác cây cỏ bởi biết yêu thương và hận thù, biết căm ghét và tha thứ, biết gìn giữ và hi sinh, biết hạnh phúc và đau đớn... "Mưa đỏ" giúp ta nhập vai vào từng nhân vật để cảm nhận được tất cả những cảm xúc ấy trong chiều rộng nhất của hiện thực, sự sâu thẳm của nhân văn và tầm cao của thời đại hào hùng mà bi tráng.      Thật khó có thể kể hết những chi tiết ấn tượng với những ẩn dụ ng...

Hoàng hôn rực rỡ...

Hình ảnh
Hoàng hôn rực rỡ...     Bạn đã bao giờ lặng ngồi một mình ngắm hoàng hôn trên biển?     Khi đối diện với biển khơi, nghe tiếng rì rầm của sóng vỗ, ngắm ánh mặt trời vàng dịu cuối ngày từ từ rớt xuống đáy biển, cảm giác về những điều đẹp đẽ, huy hoàng chuẩn bị tuột mất trở nên hữu hình và thấm thía.    Cảnh tượng huy hoàng cuối cùng trước giờ phút lụi tàn ấy của thiên nhiên đã ghim vào trái tim ta những cơn sóng tiếc nuối, bâng khuâng, một nỗi buồn man mác như khi người ta biết chắc chuẩn bị mất mát điều gì đó mà bất lực chẳng thể làm chi...     Cảnh tượng ấy cũng nhắc nhở ta về một quy luật tất yếu của đời người: mọi thứ trên đời đều có sinh, có diệt; có nở, có tàn; đến rồi sẽ đi...     Thanh xuân dù có rực rỡ và tươi đẹp đến mấy, một ngày kia cũng trở thành dĩ vãng...     Tình yêu dẫu có nồng nàn đến mấy cũng sẽ tới ngày nhạt phai...    Mọi chuyện đều là đủ duyên thì đến, hết duyên thì đi, hà cớ chi phải dính mắc, bậ...

Lựa chọn hạnh phúc...

Hình ảnh
  Lựa chọn hạnh phúc...     Có một kiểu phụ nữ, người ta không sợ thêm một lần bắt đầu hạnh phúc, mà là sợ thêm một lần kết thúc đau khổ...     Trải qua bao thăng trầm đau khổ, ta mới nhận ra rằng hạnh phúc đủ đầy thực sự chỉ nằm trong một chữ An Nhiên đơn giản. Ước mơ giản dị chỉ là ngày an lành, đêm cũng an lành...     Sau những tổn thương mất mát, ta vẫn thản nhiên, ung dung, tự tại nói cười... Lòng dường như không vướng bận. Thực ra ta gồng mình lên để sống tốt, để chở che cho con thơ. Rồi tự mình lặng lẽ, âm thầm mỗi ngày hàn gắn, chữa lành những vết thương lòng...     Đôi khi ta cũng thấy mệt mỏi mà không thể buông tay... Đêm đêm  lặng nhìn gương mặt con thơ mà nuôi dưỡng động lực để bước tiếp hành trình dài xa lắc....     Đôi khi ta cũng thấy yếu lòng, muốn được ngồi lại dưới một bóng cây râm mát, dựa lưng vào đó để nghỉ ngơi, nhưng lại sợ tán cây xanh một ngày không xa sẽ gọi đến những bão giông...     Hạnh ph...

Biết ơn người...

Hình ảnh
    Biết ơn người...     Mỗi người đều có một lý do riêng để đến và đi qua trong cuộc đời chúng ta...     Có người, mang ta đến thế gian này, dạy ta biết thế nào là tình yêu vô điều kiện, là cho đi không chờ báo đáp. Nên nhiều khi ta vô tâm làm người buồn, người rơi nước mắt. Ngộ ra rồi thì người đã vội xa ta...     Có người, đến để đưa ta qua một chặng đò, dạy ta biết đâu là bờ trong, bờ đục, đâu là là chết vinh còn hơn sống nhục... Những bài học theo ta suốt cuộc đời. Nhưng trước những tất bật của cơm áo gạo tiền, có mấy khi ta trở lại thăm con đò cũ...     Có người đến để giúp ta trưởng thành, cho ta nghị lực. Để ta biết trái tim yêu thương của ta mênh mông đến chừng nào. Để ta biết được chở che, bao dung, sống vì người khác là hạnh phúc vô bờ...     Có người đến để ta an tâm mà dựa vào, đồng hành cùng ta trên mọi nẻo đường, cho ta biết cuộc đời này thật nhiều ấm áp, yêu thương...     Có người đến để dạy ta bài học...

Gửi con gái...

Hình ảnh
Gửi con gái!      Con à, hãy luôn nhớ một điều, phụ nữ đến với thế gian này là để hạnh phúc, không phải để chịu đựng khổ đau.      Đi đường không cần đi nhanh, miễn là về tới đích an toàn. Chuyện tình yêu tuyệt đối đừng vội vã, hãy tìm đúng người phù hợp.      Chậm một chút để biết mình đi đúng đường, còn hơn đi nhanh để một ngày kia nhận ra mình đã lạc lối.       Đường đời quá dài, nên tuyệt đối không được cẩu thả trong việc lựa chọn bạn đời. Tình cảm trao đúng người là vô giá, trao nhầm người thì phải trả giá.    Hãy chọn một người yêu thương con hết mực, có thể vì con mà nỗ lực phấn đấu, vì con mà từng bước hoàn thiện bản thân, thương con mà bao dung che chở, có thể điềm tĩnh, lắng nghe những chuyện con chia sẻ. Ở bên người đó, con được yêu thương, được che chở, được tôn trọng, được cười vui mỗi ngày.      Nhưng cũng hãy nhớ, mây tầm nào hút mây tầm đó, con chỉ có thể được một người đàn ông tốt yêu t...

Những vì sao trong đêm...

Hình ảnh
  Những vì sao trong đêm...     Trong mỗi lần đi công tác, trên đường trở về nhà vào buổi tối, mình có một thú vui, là ngắm nhìn những ánh đèn đường trên những con phố giao thông. Xa xa, giữa màn đêm, dãy đèn đường lấp lánh như triệu vì tình tú bởi sự quyến rũ của nhân sinh mà rớt xuống trần gian...     Có điều, những vì sao ấy gần hơn, lớn hơn, sáng hơn và ấm áp hơn, hơi ấm của sự sống, của nhịp đời sinh sôi, của dòng xe cộ nối đuôi nhau sau giờ tan ca hối hả trở về nhà...     Cảm ơn những ánh sao đêm soi sáng những cung đường bình yên...      Về nhà bình an bạn nhé!  Đặng Hiền

Thanh xuân...

Hình ảnh
Thanh xuân...     Là khi ta rời xa vòng tay mẹ yêu, hăm hở xách balo lên đường. Đầu đầy khát vọng và con tim rực cháy...     Là những tháng ngày sôi nổi tìm kiếm và hiện thực hoá đam mê, tích lũy cho sự đủ đầy của đạo đức, trí tuệ, niềm tin và lẽ sống...     Là khi ta nhìn đời bằng đôi mắt trong veo, tất cả đều đơn giản, bình an và phẳng lặng. Ta cứ thế  hồn nhiên bước đi bên cạnh những con hút cuộc đời...     Thanh xuân...     Là khi ta vấp ngã, đầu gối trầy xước và con tim rớm máu, vẫn mạnh mẽ đứng dậy, kiên cường bước tiếp. Vẫn yêu đời và vẫn thương người...     Chia sẻ cùng Hiền chút thanh xuân ấm áp của bạn nhé!      Ngày mới an lành!  Đặng Hiền #A6KTXĐHSPHN
Hình ảnh
  Người ấy...     Trên hành trình dài mang tên cuộc đời, nhất định bạn cần phải tìm cho mình người bạn đồng hành tốt.    Trong công việc, tìm được những cộng sự tốt, đồng chí hướng, ngày nào đi làm cũng là ngày vui. Sự cộng đồng về sức mạnh là yếu tố tiên quyết để đi tới thành công.     Trong cuộc sống, tìm được những người bạn tốt, có người chung niềm vui, có người chia sẻ nỗi buồn, ba lô trên vai sẽ không còn cảm thấy nặng nữa, hành trình dài như rút ngắn lại...     May mắn hơn, nếu giữa muôn vạn người, bạn gặp được một người mang tên tri kỷ, cuộc đời này kể như không phí phạm rồi...     Nếu người bạn thân, người tri kỷ ấy có thể trở thành bạn đời, hãy biết ơn vũ trụ và biết ơn chính mình vì bạn thực sự là người hạnh phúc! Đời này, kiếp này, chẳng cần dùng đến thứ xa xỉ mang tên... nước mắt...     Nhưng bạn thân khó gặp, tri kỷ khó tìm. Nếu ngày buồn nhiều hơn ngày vui, nước mắt nhiều hơn nụ cười, thì hãy nhớ, cuộc đời n...

Bóng đá

Hình ảnh
BÓNG ĐÁ...     Nhà cháu không thích bóng đá, không xem và không hiểu luật.      Vậy mà một năm cũng chạy ra, chạy vô, hô hào như đúng rồi một đôi lần. Đó là khi Việt Nam vào trận chung kết của một mùa giải nào đó mà đến cái tên giải cũng không để ý, không quan tâm, không cần nhớ.    Nói xem bóng đá thì không chuẩn cho lắm. Chả biết gọi với động từ gì cho chính xác. Có lúc cố ngồi nghiêm túc để thể hiện cái sự tôn trọng người xem cùng, mà được lúc rồi bật cười vì suy nghĩ chả hiểu ông nào phát minh ra trò chơi kỳ cục, hơn hai chục người đàn ông, trưởng thành hẳn hoi, sống chết giành nhau một quả bóng, rõ khổ. Lúc thì trầm tư liên tưởng những pha giành bóng gắt gao với sự cạnh tranh khốc liệt trong nhân sinh. Khi thì mơ màng liên tưởng tới những chàng trai trên sân cỏ tình yêu nỗ lực hết mình giành lấy một bóng hồng... Cũng chẳng biết là xem bóng hay làm thơ, viết văn nữa. Vì có ngồi trước cái Tờ Vờ, nhà cháu vưỡn thường phải hỏi tỷ số. 😂     ...

Hạnh phúc...

Hình ảnh
  Hạnh phúc...     Là khi có một nơi để về, nơi đầy ắp tiếng cười của người thân bên mâm cơm giản dị.      Là khi có một nơi để tới, để học tập, làm việc, trao giá trị bằng tất cả tình yêu và đam mê nghề nghiệp.     Là khi có được cảm giác an toàn, an toàn về vật chất, an tâm về tinh thần, an nhiên trong tâm trí.      Là mỗi phút giây trôi qua ta đều có thể mỉm cười với người, với mình. Một nụ cười thân ái chào bác bảo vệ mỗi sớm mai. Nụ cười thân thương với bạn bè, đồng nghiệp, học trò mỗi khi gặp gỡ. Nụ cười thân thiện với bác hàng rau lúc tan tầm...     Đôi khi, chỉ đơn giản là một nụ cười vô ưu bên tách trà chiều, để những kỷ niệm xưa cũ nhẹ tan theo mây trời về một miền xa lắc...     Hãy hạnh phúc theo cách riêng của mình nhé, bạn thân yêu!  Đặng Hiền  #QuốctếHạnhPhúc20/3