Hoa cải bên sông...
Anh gửi gì trong gió tháng 12
Mà hoa cải trắng một miền thương nhớ
Dẫu năm tháng con đường dài cách trở
Lúc giở trời vẫn nghe nhói trong tim...
Bao năm qua em mải miết đi tìm
Giữa bộn bề cố tìm quên lối cũ
Lòng như gió hanh hao triền cát phủ
Em qua sông, cải cũng sắp trổ ngồng...
Đặng Hiền, PY, 11/12/25

Bài thơ có vẻ đẹp lặng như một cảnh phim cuối mùa: buồn mà trong, nhẹ mà ám, như gió tháng Chạp khẽ lướt qua triền cải trắng. Mỗi câu là một khuôn hình thấm ánh ký ức, cho thấy tác giả biết giữ lại những rung động mong manh nhất và chưng cất chúng thành những khoảnh khắc rất đỗi nên thơ.
Trả lờiXóaHi, cảm ơn em nhiều! Lời bình của em dường như làm thơ của chị hay hơn thì phải.
Xóa