Con đường không anh...



Sau bao mùa trở gió
Lòng nhẹ như mây trời
Đến đi rồi tan hợp
Lở bồi dòng sông trôi...

Chẳng mong gì xa xôi 
Phía chân trời xanh thẳm
Hạ về bình yên lắm
Như chưa từng bão giông...

Chợ chiều đông thật đông
Nghe tiếng đời ồn ã
Bóng chiều thôi nghiêng ngả
Phía con đường không anh...

                             PY14/6/25 
                            Đặng Hiền

Nhận xét

  1. Chiều buông rơi bóng nhỏ,
    Mây tím phủ đường quê.
    Dòng sông buồn lặng lẽ,
    Trăng nghiêng ngả bờ mê.

    Nhưng trong lòng đêm vắng,
    Sao vẫn sáng lung linh.
    Hoa mai chờ gió gọi,
    Báo tin một bình minh.

    Xin cảm ơn thơ chị,
    Như ánh lửa sưởi lòng.
    Cho em thêm sức mạnh,
    Bước vững giữa đời giông.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hay quá, cảm ơn em trai đã luôn lắng nghe và đồng cảm!

      Xóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MƯA ĐỎ

Biết ơn người...