Buổi học cuối cùng...

    Sáng nay, lang thang qua một con phố, đẹp nao lòng với hàng bằng lăng tím ngắt. Uh, tháng 5 rồi nhỉ, tháng của những cuộc chia ly... Chợt nhớ bài thơ cuối ở trường ĐHSP...

BUỔI HỌC CUỐI CÙNG...

Thôi ngày mai mỗi đứa mỗi phương trời 
Bạn về xuôi còn tôi lên miền ngược 
Gửi lại giảng đường khung trời mơ ước 
Thấy bâng khuâng lời thầy giảng cuối cùng...

Nói đi thôi những nỗi niềm riêng chung 
Mai xa mãi đời sinh viên thơ mộng 
Đừng có khóc, vì ra ngoài cuộc sống 
Người ta gọi mình là cô giáo, biết không? 

Ôi ngày mai Hà Nội phố còn đông? 
Mỗi đứa xa mang trong lòng Hà Nội 
Lời thầy giảng thấy cồn cào trăm nỗi 
Ta sẽ ra sao khi ở cương vị thầy? 

Ngày mai ta xin gửi lại nơi đây 
Cho trọn kiếp những nỗi niềm nhung nhớ 
Nghe bằng lăng tím trong hơi thở 
Sư Phạm chiều, 
           Chia tay nhé, 
                         Hạ thương...
HN 6.1999
Đặng Hiền

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Con đường không anh...

MƯA ĐỎ

Biết ơn người...