Hạnh phúc...
Hạnh phúc...
Là khi có một nơi để về, nơi đầy ắp tiếng cười của người thân bên mâm cơm giản dị.
Là khi có một nơi để tới, để học tập, làm việc, trao giá trị bằng tất cả tình yêu và đam mê nghề nghiệp.
Là khi có được cảm giác an toàn, an toàn về vật chất, an tâm về tinh thần, an nhiên trong tâm trí.
Là mỗi phút giây trôi qua ta đều có thể mỉm cười với người, với mình. Một nụ cười thân ái chào bác bảo vệ mỗi sớm mai. Nụ cười thân thương với bạn bè, đồng nghiệp, học trò mỗi khi gặp gỡ. Nụ cười thân thiện với bác hàng rau lúc tan tầm...
Đôi khi, chỉ đơn giản là một nụ cười vô ưu bên tách trà chiều, để những kỷ niệm xưa cũ nhẹ tan theo mây trời về một miền xa lắc...
Hãy hạnh phúc theo cách riêng của mình nhé, bạn thân yêu!
Đặng Hiền
#QuốctếHạnhPhúc20/3

Em cảm ơn chị nhiều lắm. Nhờ bài viết của chị mà em có cảm hứng sáng tác bài thơ “Hạnh phúc người thầy”. Em rút ra được rằng hạnh phúc không ở đâu xa, mà chính là có nơi để về, có việc để làm với đam mê, có sự an yên trong tâm trí, và đặc biệt là được mỉm cười mỗi ngày — từ những điều nhỏ bé nhất. Cảm ơn chị đã gieo vào em nguồn cảm hứng thật đẹp!
Trả lờiXóaCảm ơn em vì những đồng cảm! Chúc em luôn hạnh phúc với những nguồn cảm hứng bất tận từ cuộc sống nhé!
Xóa