Tóc gió thôi bay...

 



Tóc gió thôi bay...

Chẳng biết tự bao giờ tóc gió thôi bay
Em tất bật với dưa cà mắm muối
Cơm áo gạo tiền bao ngày rong ruổi 
Bếp núc cái con, ngày hai buổi tới trường...

Rồi một ngày em ngoái lại thầm thương
Đôi vai mảnh gầy thêm vì sương gió
Ước mơ một thời, đành thôi bỏ ngỏ
Nét thanh xuân hao khuyết giữa thu chiều...

Dặn lòng mình nhất định phải tự yêu
Tự chăm chút, tự thương mình nhiều nhé
Bao dung hơn giữa dòng đời dâu bể
Tâm hiền hoà, thân vững bước, nghe em...

Phúc Yên, 30/9

Đặng Hiền

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Con đường không anh...

MƯA ĐỎ

Biết ơn người...