Bài đăng

Tóc gió thôi bay...

Hình ảnh
  Tóc gió thôi bay... Chẳng biết tự bao giờ tóc gió thôi bay Em tất bật với dưa cà mắm muối Cơm áo gạo tiền bao ngày rong ruổi  Bếp núc cái con, ngày hai buổi tới trường... Rồi một ngày em ngoái lại thầm thương Đôi vai mảnh gầy thêm vì sương gió Ước mơ một thời, đành thôi bỏ ngỏ Nét thanh xuân hao khuyết giữa thu chiều... Dặn lòng mình nhất định phải tự yêu Tự chăm chút, tự thương mình nhiều nhé Bao dung hơn giữa dòng đời dâu bể Tâm hiền hoà, thân vững bước, nghe em... Phúc Yên, 30/9 Đặng Hiền

THÊM MỘT...

  THÊM MỘT... Thêm một sợi tóc bạc Mắt nhuốm màu thời gian Qua bao nhiêu giông bão Bình thản đón thu sang... Thêm một lời không thật Tháng ngày thành dở dang Ngỡ tưởng vầng trăng tròn Hóa ra là trăng khuyết... Ngày qua ngày mải miết Sông vẫn lững lờ trôi Bên lở rồi bên bồi Đâu dòng trong, dòng đục... Thêm một lần tỉnh thức Sắc - Không mặc úa tàn Con đò chiều gối bãi An lành khúc sông quang... PY, 27/8/25 Đặng Hiền

MƯA ĐỎ

Hình ảnh
MƯA ĐỎ, bản anh hùng ca bi tráng...     Trở về sau khi xem phim, cứ ngỡ như mình vừa bước ra từ chiến trường, suốt mấy ngày, tâm trạng thật nặng nề, u uất...      Bộ phim ám ảnh tâm trí người xem bởi sự chân thực của những thước phim về những tháng ngày đau thương nhất của dân tộc trong 81 ngày đêm ở thành cổ Quảng Trị. Mưa bom bão đạn cày xới. Nơi ấy sinh mệnh con người bé nhỏ như cỏ cây. Khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết chỉ là một ranh giới mong manh. Khoảnh khắc giữa hai làn bom đạn chỉ là ít phút nhường nhau cốc nước cuối cùng...     Nhưng con người khác cây cỏ bởi biết yêu thương và hận thù, biết căm ghét và tha thứ, biết gìn giữ và hi sinh, biết hạnh phúc và đau đớn... "Mưa đỏ" giúp ta nhập vai vào từng nhân vật để cảm nhận được tất cả những cảm xúc ấy trong chiều rộng nhất của hiện thực, sự sâu thẳm của nhân văn và tầm cao của thời đại hào hùng mà bi tráng.      Thật khó có thể kể hết những chi tiết ấn tượng với những ẩn dụ ng...

HẸN HÒ NHÉ, NGƯỜI THƯƠNG...

Hình ảnh
Anh có về tháng 8 cùng em...   Thanh xuân xưa, ta từng lỡ hẹn Kỷ niệm ướt nhoè trong mùa thu bẽn lẽn Giấc mơ nào vụn vỡ giữa thời gian... Ngày trở về trong nỗi nhớ mênh mang Anh có tìm em bên sân trường, ghế đá Giảng đường cũ một thời hoa lá Ta cứ chốn tìm suốt mấy mùa thương... Bao năm qua dẫu chẳng chung đường  Chân có mỏi, đời đâu ngơi nghỉ dễ  Lúc yếu lòng, nhớ một thời đến thế  Ngày thu này, hẹn hò nhé, người thương... Đặng Hiền  #ĐHSPHN1 #CồnĐenTháiBình

Hoàng hôn rực rỡ...

Hình ảnh
Hoàng hôn rực rỡ...     Bạn đã bao giờ lặng ngồi một mình ngắm hoàng hôn trên biển?     Khi đối diện với biển khơi, nghe tiếng rì rầm của sóng vỗ, ngắm ánh mặt trời vàng dịu cuối ngày từ từ rớt xuống đáy biển, cảm giác về những điều đẹp đẽ, huy hoàng chuẩn bị tuột mất trở nên hữu hình và thấm thía.    Cảnh tượng huy hoàng cuối cùng trước giờ phút lụi tàn ấy của thiên nhiên đã ghim vào trái tim ta những cơn sóng tiếc nuối, bâng khuâng, một nỗi buồn man mác như khi người ta biết chắc chuẩn bị mất mát điều gì đó mà bất lực chẳng thể làm chi...     Cảnh tượng ấy cũng nhắc nhở ta về một quy luật tất yếu của đời người: mọi thứ trên đời đều có sinh, có diệt; có nở, có tàn; đến rồi sẽ đi...     Thanh xuân dù có rực rỡ và tươi đẹp đến mấy, một ngày kia cũng trở thành dĩ vãng...     Tình yêu dẫu có nồng nàn đến mấy cũng sẽ tới ngày nhạt phai...    Mọi chuyện đều là đủ duyên thì đến, hết duyên thì đi, hà cớ chi phải dính mắc, bậ...

Lựa chọn hạnh phúc...

Hình ảnh
  Lựa chọn hạnh phúc...     Có một kiểu phụ nữ, người ta không sợ thêm một lần bắt đầu hạnh phúc, mà là sợ thêm một lần kết thúc đau khổ...     Trải qua bao thăng trầm đau khổ, ta mới nhận ra rằng hạnh phúc đủ đầy thực sự chỉ nằm trong một chữ An Nhiên đơn giản. Ước mơ giản dị chỉ là ngày an lành, đêm cũng an lành...     Sau những tổn thương mất mát, ta vẫn thản nhiên, ung dung, tự tại nói cười... Lòng dường như không vướng bận. Thực ra ta gồng mình lên để sống tốt, để chở che cho con thơ. Rồi tự mình lặng lẽ, âm thầm mỗi ngày hàn gắn, chữa lành những vết thương lòng...     Đôi khi ta cũng thấy mệt mỏi mà không thể buông tay... Đêm đêm  lặng nhìn gương mặt con thơ mà nuôi dưỡng động lực để bước tiếp hành trình dài xa lắc....     Đôi khi ta cũng thấy yếu lòng, muốn được ngồi lại dưới một bóng cây râm mát, dựa lưng vào đó để nghỉ ngơi, nhưng lại sợ tán cây xanh một ngày không xa sẽ gọi đến những bão giông...     Hạnh ph...

Biết ơn người...

Hình ảnh
    Biết ơn người...     Mỗi người đều có một lý do riêng để đến và đi qua trong cuộc đời chúng ta...     Có người, mang ta đến thế gian này, dạy ta biết thế nào là tình yêu vô điều kiện, là cho đi không chờ báo đáp. Nên nhiều khi ta vô tâm làm người buồn, người rơi nước mắt. Ngộ ra rồi thì người đã vội xa ta...     Có người, đến để đưa ta qua một chặng đò, dạy ta biết đâu là bờ trong, bờ đục, đâu là là chết vinh còn hơn sống nhục... Những bài học theo ta suốt cuộc đời. Nhưng trước những tất bật của cơm áo gạo tiền, có mấy khi ta trở lại thăm con đò cũ...     Có người đến để giúp ta trưởng thành, cho ta nghị lực. Để ta biết trái tim yêu thương của ta mênh mông đến chừng nào. Để ta biết được chở che, bao dung, sống vì người khác là hạnh phúc vô bờ...     Có người đến để ta an tâm mà dựa vào, đồng hành cùng ta trên mọi nẻo đường, cho ta biết cuộc đời này thật nhiều ấm áp, yêu thương...     Có người đến để dạy ta bài học...