Bài đăng

Ngày mai...

Hình ảnh
  Chớp mắt cái ngày cuối năm lại tới  Một hành trình, có được mất, buồn vui  Dòng sông nào chẳng bên bồi, bên lở  Năm cũ sắp qua, lòng bất chợt ngậm ngùi... Trẻ con lớn lên, đầu thêm sợi bạc. Con đường nào ta vội vã đi qua Năm tháng dài như lòng người trăm mối  Cơm áo, gạo tiền, tất bật gần xa... Kết thúc một năm, lòng lại nở hoa Mừng thắng lợi vẫn bình an, mạnh khoẻ Năm mới đến, đoàn viên vui vẻ  Vang tiếng cười rộn rã đón ngày mai... Happy new year 2026 Đặng Hiền

Trở về...

Hình ảnh
Hết năm rồi bọn mình lại gặp nhau  Chẳng event ồn ào náo nhiệt Ngồi bên nhau, mâm cơm chiều thân thiết Ta trở về mái ấm Phúc Yên ơi... Một năm qua ta đã đi muôn nơi Đôi bàn chân cũng bao lần mệt mỏi Ngày gặp lại, biết bao điều muốn nói Nhìn nhau thôi cũng thấy khoẻ hơn rồi... Tiếng nói, tiếng cười ấm áp lắm bạn tôi Lòng bất chợt thấy dường như trẻ lại Những khúc ca nhẹ nhàng ngân vang mãi Ta chạm tuổi thơ, chạm những dại khờ... Dẫu con đường phía trước chẳng như mơ Mốt hai mốt, bước đều thôi bạn nhé Thân khoẻ mạnh, tâm bình an, vui vẻ Cứ cuối năm ta có hẹn trở về... PY, 28/12/25 Đặng Hiền

Lỡ...

Hình ảnh
Lỡ chạm vào vụng dại Tiếc nuối rớt bên thềm Em nhẹ nhàng qua ngõ Lời hẹn tàn trong đêm... Lỡ một lần vội thêm Tên ai vào sổ nợ Để cả đời dang dở Những chiều dài không quên... Lỡ một ngày dịu êm  Tình cờ ta gặp lại  Người theo mùa đi mãi  Như người dưng qua đường... Đặng Hiền, PY, 26/12/25

Rét ngọt...

Hình ảnh
Tháng 12, rét ngọt...    Cái rét không có hơi men cũng đủ làm say lòng người. Cái rét như hũ rượu ủ lâu ngày, như người phụ nữ đã qua rất lâu tuổi xuân thì, ánh mắt đằm hơn sau những năm tháng phôi pha...    Cái rét đủ để người ta quên đi những ngày hè oi bức, những con đường ùn tắc sặc mùi xăng dầu, những ngột ngạt muôn thuở chốn công sở, nơi phố thị...    Cái rét đủ để người ta chậm lại trong một buổi sáng thưa người, nhâm nhi một tách trà nóng, thả hồn theo một bản nhạc xưa đã nghe cả ngàn lần không chán...    Cái rét đủ để người ta cảm thấy hình như cần hơn một manh áo ấm, một chiếc khăn choàng mỏng, một vòng tay yêu thương...    Cái rét vừa đủ để ai đó hiểu được, đường dài, chỉ bình yên thôi cũng ấm áp rồi...    Giáng sinh ngọt ngào nhé bạn thân yêu!     Đặng Hiền, PY, 24/12/25

Ngọn lửa mùa đông...

Hình ảnh
Mẹ thức dậy khi đất trời đang ngủ Nhóm lửa hồng, sưởi ấm sớm mùa đông Ở nơi xa, bố có biết hay không?  Đài vừa báo có gió mùa đông bắc... Con ngắm mãi chiếc áo xanh vừa mặc Mẹ đã khâu hoài suốt cả đêm qua Ấm lòng con trong những chuyến đi xa Hà Nội phố, căm căm chiều gió thổi... Mẹ đừng trách chi những ngày xưa nông nổi Thuở ấu thơ có trở lại bao giờ Thuở con chưa một lần biết làm thơ Đâu có nghĩ, một ngày xa bố mãi... Ước chi với ngày xưa về hiện tại Bố nghe đài, mẹ đọc sách giữa mùa đông Sớm nay mẹ một mình bên bếp lửa Bên kia cuộc đời, bố có biết hay không... Đặng Hiền, HN 9/1995

Không đề...

Hình ảnh
  Cuối con đường nắng hạ Phố chiều người đâu qua Vạt buồn xiên quán cóc Hững hờ môi tách trà... Ngày tháng vội đi xa Thoáng trên đầu sợi bạc  Con đường dài ngơ ngác Như chưa từng đi qua... Bao năm rồi vội vã Cơm áo với gạo tiền Ngày vui ngang qua ngõ Vay trả đời triền miên Gom rồi bao tĩnh lặng  Lượm rồi mấy bình an Mùa qua mùa khe khẽ Khúc ca chiều ngân vang... Đặng Hiền, PY 15/7/25 For a peaceful new age

Phố hạ...

Hình ảnh
Chiều lang thang phố hạ Kẽo kẹt đâu gánh gồng Cuối con đường dáng mẹ Hao gầy bóng chiều không... Tách cafe mặn đắng Giọt chiều buồn bên sông Trở về ngang ngõ nhớ Lối mong xưa chất chồng... Xa chân trời vệt nắng Nhuộm vàng cả mùa thương... Chiều lặng lờ qua ngõ Người dưng đâu bên đường... Đặng Hiền, 8/6/2025

Hoa cải bên sông...

Hình ảnh
  Anh gửi gì trong gió tháng 12  Mà hoa cải trắng một miền thương nhớ  Dẫu năm tháng con đường dài cách trở  Lúc giở trời vẫn nghe nhói trong tim... Bao năm qua em mải miết đi tìm  Giữa bộn bề cố tìm quên lối cũ Lòng như gió hanh hao triền cát phủ Em qua sông, cải cũng sắp trổ ngồng... Đặng Hiền, PY, 11/12/25

NGƯỜI THẦY

Hình ảnh
  NGƯỜI THẦY...      Mỗi người đều có rất nhiều người Thầy, họ đến rồi đi, để lại những giá trị, góp phần làm nên bức tranh đầy mầu sắc mang tên Cuộc đời...       Người thầy đầu tiên trong đời tôi là mẹ. Mẹ có sở thích đọc sách. Giờ đã xa mẹ rất lâu rồi nhưng hình ảnh mẹ đêm khuya chong đèn, giương mục kỉnh lên đọc sách vẫn luôn hiện về trong tâm trí tôi. Có lẽ vì vậy mà tôi có thói quen đọc sách mỗi ngày từ khi còn nhỏ. Thời đó sách rất khan hiếm, chủ  yếu là sách mượn. Có được cuốn sách nào là đọc ngấu nghiến đến vài lần. Mẹ thường vận dụng rất nhẹ nhàng và hợp lý những câu ca dao, thành ngữ, tục ngữ trong những hoàn cảnh khác nhau để giáo dục chị em tôi đạo đức, lối sống, tinh thần thương người như thể thương thân...      Khi đi học, từ Tiểu học đến Trung học rồi Đại học và Cao học, mỗi người thầy để lại trong tôi những dấu ấn riêng biệt, người vui tươi, sôi nổi; người thâm trầm, kín đáo; người mạnh mẽ, cá tính; người dịu dàng, y...

Chiếc khăn quàng cổ...

Hình ảnh
  Bài thơ tình em viết gửi tặng anh Là bài thơ về chiếc khăn quàng cổ Khăn len trắng ấm nồng như nỗi nhớ Da diết cồn cào qua những ngày đông... Gió đầu mùa sao chợt thấy bâng khuâng Chiếc khăn nhỏ em luôn quàng bên cổ Giản dị, dịu êm và gần như hơi thở Trong những ngày dài ta cách xa nhau... Khăn cứ nhẹ nhàng xoa dịu những nỗi đau Làm lành lại trái tim từng vụn vỡ Năm tháng qua, khăn thầm thì nhắc nhở Dẫu bến bờ nào cũng phải thật bình yên... (Đặng Hiền, PT 27/10)

MẶC KỆ ĐỜI...

Hình ảnh
  Cuối thu rồi thạch thảo vẫn tinh khôi Vẫn mỏng manh như áo em màu trắng Khoảng trời hồng vẫn ngọt ngào hoa nắng Như tháng năm chưa ướt lạnh bao giờ... Mặc kệ đời, em vẫn cứ làm thơ Về mắm muối, dưa cà và con cái Lòng bao dung sau tháng ngày vụng dại Tâm an nhiên, hoa nở giữa lòng mình Mặc kệ đời, em cứ cười thật xinh Niềm vui đến đâu nhờ người mang lại Yêu thương đời cho niềm vui còn mãi Mùa an lành đong đầy trái thanh xuân... #20/10 #HappyVietnamesewomen'sday Đặng Hiền

Tóc gió thôi bay...

Hình ảnh
  Tóc gió thôi bay... Chẳng biết tự bao giờ tóc gió thôi bay Em tất bật với dưa cà mắm muối Cơm áo gạo tiền bao ngày rong ruổi  Bếp núc cái con, ngày hai buổi tới trường... Rồi một ngày em ngoái lại thầm thương Đôi vai mảnh gầy thêm vì sương gió Ước mơ một thời, đành thôi bỏ ngỏ Nét thanh xuân hao khuyết giữa thu chiều... Dặn lòng mình nhất định phải tự yêu Tự chăm chút, tự thương mình nhiều nhé Bao dung hơn giữa dòng đời dâu bể Tâm hiền hoà, thân vững bước, nghe em... Phúc Yên, 30/9 Đặng Hiền

THÊM MỘT...

  THÊM MỘT... Thêm một sợi tóc bạc Mắt nhuốm màu thời gian Qua bao nhiêu giông bão Bình thản đón thu sang... Thêm một lời không thật Tháng ngày thành dở dang Ngỡ tưởng vầng trăng tròn Hóa ra là trăng khuyết... Ngày qua ngày mải miết Sông vẫn lững lờ trôi Bên lở rồi bên bồi Đâu dòng trong, dòng đục... Thêm một lần tỉnh thức Sắc - Không mặc úa tàn Con đò chiều gối bãi An lành khúc sông quang... PY, 27/8/25 Đặng Hiền

MƯA ĐỎ

Hình ảnh
MƯA ĐỎ, bản anh hùng ca bi tráng...     Trở về sau khi xem phim, cứ ngỡ như mình vừa bước ra từ chiến trường, suốt mấy ngày, tâm trạng thật nặng nề, u uất...      Bộ phim ám ảnh tâm trí người xem bởi sự chân thực của những thước phim về những tháng ngày đau thương nhất của dân tộc trong 81 ngày đêm ở thành cổ Quảng Trị. Mưa bom bão đạn cày xới. Nơi ấy sinh mệnh con người bé nhỏ như cỏ cây. Khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết chỉ là một ranh giới mong manh. Khoảnh khắc giữa hai làn bom đạn chỉ là ít phút nhường nhau cốc nước cuối cùng...     Nhưng con người khác cây cỏ bởi biết yêu thương và hận thù, biết căm ghét và tha thứ, biết gìn giữ và hi sinh, biết hạnh phúc và đau đớn... "Mưa đỏ" giúp ta nhập vai vào từng nhân vật để cảm nhận được tất cả những cảm xúc ấy trong chiều rộng nhất của hiện thực, sự sâu thẳm của nhân văn và tầm cao của thời đại hào hùng mà bi tráng.      Thật khó có thể kể hết những chi tiết ấn tượng với những ẩn dụ ng...

HẸN HÒ NHÉ, NGƯỜI THƯƠNG...

Hình ảnh
Anh có về tháng 8 cùng em...   Thanh xuân xưa, ta từng lỡ hẹn Kỷ niệm ướt nhoè trong mùa thu bẽn lẽn Giấc mơ nào vụn vỡ giữa thời gian... Ngày trở về trong nỗi nhớ mênh mang Anh có tìm em bên sân trường, ghế đá Giảng đường cũ một thời hoa lá Ta cứ chốn tìm suốt mấy mùa thương... Bao năm qua dẫu chẳng chung đường  Chân có mỏi, đời đâu ngơi nghỉ dễ  Lúc yếu lòng, nhớ một thời đến thế  Ngày thu này, hẹn hò nhé, người thương... Đặng Hiền  #ĐHSPHN1 #CồnĐenTháiBình

Hoàng hôn rực rỡ...

Hình ảnh
Hoàng hôn rực rỡ...     Bạn đã bao giờ lặng ngồi một mình ngắm hoàng hôn trên biển?     Khi đối diện với biển khơi, nghe tiếng rì rầm của sóng vỗ, ngắm ánh mặt trời vàng dịu cuối ngày từ từ rớt xuống đáy biển, cảm giác về những điều đẹp đẽ, huy hoàng chuẩn bị tuột mất trở nên hữu hình và thấm thía.    Cảnh tượng huy hoàng cuối cùng trước giờ phút lụi tàn ấy của thiên nhiên đã ghim vào trái tim ta những cơn sóng tiếc nuối, bâng khuâng, một nỗi buồn man mác như khi người ta biết chắc chuẩn bị mất mát điều gì đó mà bất lực chẳng thể làm chi...     Cảnh tượng ấy cũng nhắc nhở ta về một quy luật tất yếu của đời người: mọi thứ trên đời đều có sinh, có diệt; có nở, có tàn; đến rồi sẽ đi...     Thanh xuân dù có rực rỡ và tươi đẹp đến mấy, một ngày kia cũng trở thành dĩ vãng...     Tình yêu dẫu có nồng nàn đến mấy cũng sẽ tới ngày nhạt phai...    Mọi chuyện đều là đủ duyên thì đến, hết duyên thì đi, hà cớ chi phải dính mắc, bậ...

Lựa chọn hạnh phúc...

Hình ảnh
  Lựa chọn hạnh phúc...     Có một kiểu phụ nữ, người ta không sợ thêm một lần bắt đầu hạnh phúc, mà là sợ thêm một lần kết thúc đau khổ...     Trải qua bao thăng trầm đau khổ, ta mới nhận ra rằng hạnh phúc đủ đầy thực sự chỉ nằm trong một chữ An Nhiên đơn giản. Ước mơ giản dị chỉ là ngày an lành, đêm cũng an lành...     Sau những tổn thương mất mát, ta vẫn thản nhiên, ung dung, tự tại nói cười... Lòng dường như không vướng bận. Thực ra ta gồng mình lên để sống tốt, để chở che cho con thơ. Rồi tự mình lặng lẽ, âm thầm mỗi ngày hàn gắn, chữa lành những vết thương lòng...     Đôi khi ta cũng thấy mệt mỏi mà không thể buông tay... Đêm đêm  lặng nhìn gương mặt con thơ mà nuôi dưỡng động lực để bước tiếp hành trình dài xa lắc....     Đôi khi ta cũng thấy yếu lòng, muốn được ngồi lại dưới một bóng cây râm mát, dựa lưng vào đó để nghỉ ngơi, nhưng lại sợ tán cây xanh một ngày không xa sẽ gọi đến những bão giông...     Hạnh ph...

Biết ơn người...

Hình ảnh
    Biết ơn người...     Mỗi người đều có một lý do riêng để đến và đi qua trong cuộc đời chúng ta...     Có người, mang ta đến thế gian này, dạy ta biết thế nào là tình yêu vô điều kiện, là cho đi không chờ báo đáp. Nên nhiều khi ta vô tâm làm người buồn, người rơi nước mắt. Ngộ ra rồi thì người đã vội xa ta...     Có người, đến để đưa ta qua một chặng đò, dạy ta biết đâu là bờ trong, bờ đục, đâu là là chết vinh còn hơn sống nhục... Những bài học theo ta suốt cuộc đời. Nhưng trước những tất bật của cơm áo gạo tiền, có mấy khi ta trở lại thăm con đò cũ...     Có người đến để giúp ta trưởng thành, cho ta nghị lực. Để ta biết trái tim yêu thương của ta mênh mông đến chừng nào. Để ta biết được chở che, bao dung, sống vì người khác là hạnh phúc vô bờ...     Có người đến để ta an tâm mà dựa vào, đồng hành cùng ta trên mọi nẻo đường, cho ta biết cuộc đời này thật nhiều ấm áp, yêu thương...     Có người đến để dạy ta bài học...

Gửi con gái...

Hình ảnh
Gửi con gái!      Con à, hãy luôn nhớ một điều, phụ nữ đến với thế gian này là để hạnh phúc, không phải để chịu đựng khổ đau.      Đi đường không cần đi nhanh, miễn là về tới đích an toàn. Chuyện tình yêu tuyệt đối đừng vội vã, hãy tìm đúng người phù hợp.      Chậm một chút để biết mình đi đúng đường, còn hơn đi nhanh để một ngày kia nhận ra mình đã lạc lối.       Đường đời quá dài, nên tuyệt đối không được cẩu thả trong việc lựa chọn bạn đời. Tình cảm trao đúng người là vô giá, trao nhầm người thì phải trả giá.    Hãy chọn một người yêu thương con hết mực, có thể vì con mà nỗ lực phấn đấu, vì con mà từng bước hoàn thiện bản thân, thương con mà bao dung che chở, có thể điềm tĩnh, lắng nghe những chuyện con chia sẻ. Ở bên người đó, con được yêu thương, được che chở, được tôn trọng, được cười vui mỗi ngày.      Nhưng cũng hãy nhớ, mây tầm nào hút mây tầm đó, con chỉ có thể được một người đàn ông tốt yêu t...

Những vì sao trong đêm...

Hình ảnh
  Những vì sao trong đêm...     Trong mỗi lần đi công tác, trên đường trở về nhà vào buổi tối, mình có một thú vui, là ngắm nhìn những ánh đèn đường trên những con phố giao thông. Xa xa, giữa màn đêm, dãy đèn đường lấp lánh như triệu vì tình tú bởi sự quyến rũ của nhân sinh mà rớt xuống trần gian...     Có điều, những vì sao ấy gần hơn, lớn hơn, sáng hơn và ấm áp hơn, hơi ấm của sự sống, của nhịp đời sinh sôi, của dòng xe cộ nối đuôi nhau sau giờ tan ca hối hả trở về nhà...     Cảm ơn những ánh sao đêm soi sáng những cung đường bình yên...      Về nhà bình an bạn nhé!  Đặng Hiền